冬日

唐代 韓偓
蕭條古木銜斜日,戚瀝晴寒滯早梅。愁處雪煙連野起, 靜時風竹過牆來。故人每憶心先見,新酒偷嘗手自開。 景狀入詩兼入畫,言情不盡恨無才。
xiāo tiáo xián xié   qíng hán zhì zǎo méi chóu chù xuě yān lián  
jìng shí fēng zhú guò qiáng lái rén měi xīn xiān jiàn   xīn jiǔ tōu cháng shǒu kāi
jǐng zhuàng shī jiān huà   yán qíng jìn hèn cái