冬日

唐代 方干
燒火掩關坐,窮居客訪稀。凍雲愁暮色,寒日淡斜暉。 穿牖竹風滿,繞庭雲葉飛。已嗟周一歲,羈寓尚何依。
shāo huǒ yǎn guān zuò   qióng fǎng dòng yún chóu   hán dàn xié huī
chuān 穿 yǒu zhú fēng mǎn 滿   rào tíng yún fēi jiē zhōu suì   shàng