冬晴

宋代 文天祥
北國天寒少,南方地氣來。 年光如箭去,世事正輪迴。 可怪新祈雪,相思久別梅。 夜闌燈坐暗,獨自撥殘灰。
běi guó tiān hán shǎo   nán fāng lái  
nián guāng jiàn   shì shì zhèng lún huí  
guài xīn xuě   xiāng jiǔ bié méi  
lán dēng zuò àn   cán huī