東坡謫英州以書語所善衲子曰戒和尚又疏脫矣讀之有感

宋代 李綱
東坡夙世乃戒老,次律前身為永師。一念參差成此錯,百憂鍾萃使知非。 我生已約渡南海,今日豈知還北歸。從今莫打這鼓笛,必竟是事終由誰。
dōng shì nǎi jiè lǎo   qián shēn wéi yǒng shī niàn cēn chéng cuò bǎi   yōu zhōng cuì shǐ zhī 使 fēi    
shēng yuē nán hǎi   jīn zhī hái běi guī cóng jīn zhè   jìng shì shì zhōng yóu shuí