東坡八首

宋代 蘇軾
廢壘無人顧,頹垣滿蓬蒿。 誰能捐筋力,歲晚有償勞。 獨有孤旅人,天窮無所逃。 端來拾瓦礫,歲旱土不膏。 崎嶇草棘中,欲刮一寸毛。 喟然釋耒嘆,我廩何時高。
fèi lěi rén   tuí yuán mǎn 滿 péng hāo  
shuí néng juān jīn   suì wǎn yǒu cháng láo  
yǒu rén   tiān qióng suǒ táo  
duān lái shí   suì hàn gāo  
cǎo zhōng   guā cùn máo  
kuì rán shì lěi tàn   lǐn shí gāo