東南一峰松雪明朗舍前甚可眺

宋代 韓淲
夜嚴風色冽,開門恍奇絕。誰將連日雨,幻此瓊玉屑。 林深竹初折,澗淺冰復結。望久忽煙銷,山明見松雪。
yán fēng liè   kāi mén huǎng jué shuí jiāng lián huàn   qióng xiè    
lín shēn zhú chū zhé   jiàn qiǎn bīng jié wàng jiǔ yān xiāo shān   míng jiàn sōng xuě