冬節忤寒約客默坐爇品字柴作五禽戲體中差小

宋代 鄭清之
雪毛舞風學喓躍,凍落天孫碎雲織。 玉肌不粟彭祖方,戲挾奇芬笑安息。 生僧萬花肯同調,嗤點壽陽聊半識。 結根不向青桂宮,絕交月姊無難色。 誰能柔此老強項,朝暮隆隆轉媧石。 春風為媒懶結子,來訪苔痕娛夢得。 人間要覓爾許清,語渠肉食乃無墨。
xuě máo fēng xué yāo yuè   dòng luò tiān sūn suì yún zhī  
péng fāng   xié fēn xiào ān  
shēng sēng wàn huā kěn tóng diào 調   chī diǎn shòu yáng liáo bàn shí  
jié gēn xiàng qīng guì gōng   jué jiāo yuè nán  
shuí néng róu lǎo qiáng xiàng   zhāo lóng lóng zhuǎn shí  
chūn fēng wèi méi lǎn jié   lái fǎng tái hén mèng  
rén jiān yào ěr qīng   ròu shí nǎi