東湖詩

宋代 李廌
翠荇弄水時出沒,紫蓴浸滑涎蜿蜒。 川光遙接行潦前,野氣空闊浮寒煙。 常思郢客解刺舡,豈解乘槎上青天。 又思吾兒能測淵,豈能奪得驪頷蠙。 上升卻回復入海,只恐澄海為桑田。
cuì xìng nòng shuǐ shí chū   chún jìn huá xián wān yán
chuān guāng yáo jiē xíng liáo qián   kōng kuò hán yān
cháng yǐng jiě chuán   jiě chéng chá shàng qīng tiān
yòu ér néng yuān   néng duó de hàn pín
shàng shēng què huí hǎi   zhǐ kǒng chéng hǎi wèi sāng tián