東皋隱居為子與尊人賦 其三

明代 宗臣
亦抱杞人念,其如苕水幽。手攜青玉杖,坐老白蘋洲。 萬象秋如滴,群峰日亂流。太湖三百頃,處處不驚鷗。
bào rén niàn   tiáo shuǐ yōu shǒu xié qīng zhàng zuò   lǎo bái píng zhōu    
wàn xiàng qiū   qún fēng luàn liú tài sān bǎi qǐng chù   chù jīng ōu