東峰亭各賦一物得林中翠

唐代 高傪
杳靄無定狀,霏微常滿林。清風光不散,過雨色偏深。 幽意賞難盡,終朝再招尋。
yǎo ǎi dìng zhuàng   fēi wēi cháng mǎn 滿 lín qīng fēng guāng sàn   guò piān shēn
yōu shǎng nán jǐn   zhōng zhāo zài zhāo xún