東風解凍詩

宋代 王禹偁
習習氣初通,峨峨勢自融。 淥波歸舊水,寒片漾和風。 暖想千溪綻,吹疑一夜空。 鷺翹休映白,魚躍乍翻紅。 繒裂方塘上,瓊流巨壑中。 漪漣還浩渺,須賴濟川功。
chū tōng   é é shì róng
guī jiù shuǐ   hán piàn yàng fēng
nuǎn xiǎng qiān zhàn   chuī kōng
qiào xiū yìng bái   yuè zhà fān hóng
zēng liè fāng táng shàng   qióng liú zhōng
lián hái hào miǎo   lài chuān gōng