東風第一枝·玉潔生英

宋代 高觀國
玉潔生英,冰清孕秀,一枝天地春早。素盟江國芳寒,舊約漢宮夢曉。溪橋獨步,看灑落、仙人風表。似妙句、何遜揚州,最惜細吟清峭。香暗度、照影波渺。春暗寄、付情雲杳。愛隨青女橫陳,更憐素娥窈窕。調羹雅意,好贊助、清時廊廟。羨韻高、只有松筠,共結歲寒難老。
jié shēng yīng   bīng qīng yùn xiù   zhī tiān chūn zǎo méng jiāng guó fāng hán   jiù yuē hàn gōng mèng xiǎo qiáo   kàn luò xiān rén fēng biǎo shì miào xùn yáng zhōu   zuì yín qīng qiào xiāng àn zhào yǐng miǎo chūn àn qíng yún yǎo ài suí qīng héng chén   gèng lián é yǎo tiǎo tiáo 調 gēng   hǎo zàn zhù qīng shí láng miào xiàn yùn gāo zhǐ yǒu sōng yún   gòng jié suì hán nán lǎo