東風第一枝(梅)

宋代 王之道
玉骨冰肌,絳趺檀口,玲瓏亞竹當戶。嫣然照雪精神,消得東君眷與。群芳退舍,顧凡下、非伊朋侶。卻自有、薝蔔酴醿,次第效顰追步。 寓心賞、還須吟醉,赴目成、便依歌舞。情鍾束素無華,意在含情不語。紛紛桃李,亦何用、輕猜輕妒。覓一枝、欲寄相思,伴取個人書去。
bīng   jiàng tán kǒu   líng lóng zhú dàng yān rán zhào xuě jīng shén   xiāo de dōng jūn juàn qún fāng tuì 退 shè   fán xià fēi péng què yǒu zhān bo   xiào pín zhuī
xīn shǎng hái yín zuì   chéng biàn 便 qíng zhōng shù huá   zài hán qíng fēn fēn táo   yòng qīng cāi qīng zhī xiāng   bàn rén shū