冬大暖桃李花飛如雨已而遽寒綿裘猶薄也

宋代 鄭剛中
冬令常溫客不愁,日來還用理衣裘。 浪開易落驚花雨,過暖成寒似麥秋。 木葉搖風摧宿鳥,江煙帶暝起沙鷗。 何人有酒生春意,驅我新詩到筆頭。
dōng lìng cháng wēn chóu   lái huán yòng qiú
làng kāi luò jīng huā   guò nuǎn chéng hán shì mài qiū
yáo fēng cuī 宿 niǎo   jiāng yān dài míng shā ōu
rén yǒu jiǔ shēng chūn   xīn shī dào tóu