冬詞

唐代 施肩吾
錦繡堆中臥初起,芙蓉面上粉猶殘。 台前也欲梳雲髻,只怕盤龍手捻難。
jǐn xiù duī zhōng chū   róng miàn shàng fěn yóu cán
tái qián shū yún   zhǐ pán lóng shǒu niǎn nán