東窗偶書

宋代 陸游
東窗終日靜愔愔,消盡平生幻妄心。 秋氣未催群木脫,老懷先感百蟲吟。 屏風疊邃思廬阜,冠子峰高憶少林。 安得吾身且強健,一藤隨處更幽尋。
dōng chuāng zhōng jìng yīn yīn   xiāo jìn píng shēng huàn wàng xīn  
qiū wèi cuī qún tuō   lǎo huái xiān gǎn bǎi chóng yín  
píng fēng dié suì   guàn zi fēng gāo shǎo lín  
ān shēn qiě qiáng jiàn   téng suí chù gèng yōu xún