冬草

宋代 何絳
行盡天涯路,年年見汝衰。誰能搖落後,猶有雪霜姿。 寂寞何人顧,芳榮暗自期。平原一睇望,殊作塞垣思。
xíng jǐn tiān   nián nián jiàn shuāi shuí néng yáo luò hòu   yóu yǒu xuě shuāng 姿
rén   fāng róng àn píng yuán wàng   shū zuò sāi yuán