冬半山間忽見桃花客雲江梅已芳且約一笑花下

宋代 楊冠卿
緣雲梯逕穿林麓,歲晚山寒風折木。 司花為我發春妍,繁紅幾樹驚愁目。 有美人兮在空谷,似笑漫山總粗俗。 淡煙疏雨羅浮村,萬里相將跨黃鵠。
yuán yún jìng chuān 穿 lín   suì wǎn shān hán fēng zhé  
huā wèi chūn yán   fán hóng shù jīng chóu  
yǒu měi rén zài kōng   shì xiào màn shān zǒng  
dàn yān shū luó cūn   wàn xiāng jiāng kuà huáng