弟子厚自相山徙居湖塘又復一月矣距外除只數

宋代 王之道
相逢休訪楚江萍,我老無能一壯丁。 卜宅又驚三浹日,御琴空感再周星。 新愁卿酒心先醉,氣怯春寒夢易醒。 卻喜故山遙在眼,舉頭時見竹青青。
xiāng féng xiū fǎng chǔ jiāng píng   lǎo néng zhuàng dīng
zhái yòu jīng sān jiā   qín kōng gǎn zài zhōu xīng
xīn chóu qīng jiǔ xīn xiān zuì   qiè chūn hán mèng xǐng
què shān yáo zài yǎn   tóu shí jiàn zhú qīng qīng