地偏

宋代 韓淲
地偏塵自銷,風扉亦常關。不知芳草多,但與落花閒。 紅日到碧澗,白雲在青山。懷人長言之,老子何痴頑。
piān chén xiāo   fēng fēi cháng guān zhī fāng cǎo duō dàn   luò huā xián    
hóng dào jiàn   bái yún zài qīng shān huái rén cháng yán zhī lǎo   zi chī wán