定西番

唐代 韋莊
挑盡金燈紅燼,人灼灼,漏遲遲,未眠時。 斜倚銀屏無語,閒愁上翠眉。悶殺梧桐殘雨,滴相思。 芳草叢生縷結,花艷艷,雨濛濛,曉庭中。 塞遠久無音問,愁銷鏡里紅。紫燕黃鸝猶至,恨何窮。
tiāo jǐn jīn dēng hóng jìn   rén zhuó zhuó   lòu chí chí   wèi mián shí
xié yín píng   xián chóu shàng cuì méi mèn shā tóng cán   xiāng
fāng cǎo cóng shēng jié   huā yàn yàn   méng méng   xiǎo tíng zhōng
sāi yuǎn jiǔ yīn wèn   chóu xiāo jìng hóng yàn huáng yóu zhì   hèn qióng