鼎湖客夜呈湛慈和尚

宋代 何絳
不夢亦不覺,山空月復清。誰能此山上,垂手月中行。 萬慮已皆寂,一心安所生。何期方丈外,容聽夜鐘聲。
mèng jué   shān kōng yuè qīng shuí néng shān shàng chuí   shǒu yuè zhōng háng    
wàn jiē   xīn ān suǒ shēng fāng zhang wài róng   tīng zhōng shēng