丁亥秋事六章 其四 秋氣
精金當大冶,萬籟倏緗赬。霜起夜寒漸,氣衰銀露生。
空巢驚老燕,黯者擁孤聲。天地不仁矣,由來作別情。
jīng
精
jīn
金
dāng
當
dà
大
yě
冶
,
wàn
萬
lài
籟
shū
倏
xiāng
緗
chēng
赬
。
。
shuāng
霜
qǐ
起
yè
夜
hán
寒
jiàn
漸
,
qì
氣
shuāi
衰
yín
銀
lù
露
shēng
生
。
。
kōng
空
cháo
巢
jīng
驚
lǎo
老
yàn
燕
,
àn
黯
zhě
者
yōng
擁
gū
孤
shēng
聲
。
。
tiān
天
dì
地
bù
不
rén
仁
yǐ
矣
,
yóu
由
lái
來
zuò
作
bié
別
qíng
情
。
。