定風波

宋代 晁端禮
花倚東風柳弄春。分明淺笑與輕顰。更憶當時聲細細,偎人。秦箏輕襯砑羅裙。 別後此歡誰更共。春夢。只憑胡蝶伴飛魂。獨倚高樓還日暮。情緒。浮煙漠漠雨昏昏。
huā dōng fēng liǔ nòng chūn fēn míng qiǎn xiào qīng pín gèng dāng shí shēng   wēi rén qín zhēng qīng chèn luó qún
bié hòu huān shuí gèng gòng chūn mèng zhǐ píng dié bàn fēi hún gāo lóu hái qíng yān hūn hūn