丁丑仲春將渡浙江從者請盤沙予畏而不許既登

宋代 韓元吉
桑田變東海,此語聞自昔。 嗟我百人,耳目詎能識。 誰言錢塘江,遂有車馬跡。 漲沙莽雲屯,衣帶僅尋尺。 我初未渠信,束襜俟潮汐。 是時月既望,春晴好風色。 同舟二三子,擊揖意頗適。 中流類坳堂,竟作膠柱瑟。 褰裳亂濤波,植杖負囊笈。 居然濯我足,發堤慰行客。 西興忽在眼,喚渡猶頃刻。 鯤鵬定何之,魚龍豈遷宅。 斜陽照高岸,得酒餞寒濕。 平生忠信懷,對此徒感激。 翻成仆奴笑,撫事吁莫測。 莫問世池平,空悲峴山側。
sāng tián biàn dōng hǎi   wén  
jiē bǎi rén   ěr néng shí  
shuí yán qián táng jiāng   suì yǒu chē  
zhǎng shā mǎng yún tún   dài jǐn xún chǐ  
chū wèi xìn   shù chān cháo  
shì shí yuè wàng   chūn qíng hǎo fēng  
tóng zhōu èr sān   shì  
zhōng liú lèi ào táng   jìng zuò jiāo zhù  
qiān cháng luàn tāo   zhí zhàng náng  
rán zhuó   wèi xíng  
西 xīng zài yǎn   huàn yóu qǐng  
kūn péng dìng zhī   lóng qiān zhái  
xié yáng zhào gāo àn   jiǔ jiàn hán shī  
píng shēng zhōng xìn huái   duì gǎn  
fān chéng xiào   shì  
wèn shì chí píng   kōng bēi xiàn shān