定庵輓詩

明代 顧清
公昔還山我出山,我歸公已厭人間。名高白傅身仍健,詩比陶翁意更閒。 鄉里後生遵楷范,廟堂諸老問容顏。玉屏西面青熒刻,時有遊人拂蘚斑。
gōng hái shān chū shān   guī gōng yàn rén jiān míng gāo bái shēn réng jiàn   shī táo wēng gèng xián
xiāng hòu shēng zūn kǎi fàn   miào táng zhū lǎo wèn róng yán píng 西 miàn qīng yíng   shí yǒu yóu rén xiǎn bān