弟觀喜董稼山至有詩因次韻二首
誤辱高軒訪子云,須知我自是玄真。
石心已落千尋海,霜鬢難留一發春。
門外道途新舊眼,兵前朋友死生身。
如今聚首休輕別,他日黃金枉鑄人。
wù
誤
rǔ
辱
gāo
高
xuān
軒
fǎng
訪
zi
子
yún
雲
,
xū
須
zhī
知
wǒ
我
zì
自
shì
是
xuán
玄
zhēn
真
。
shí
石
xīn
心
yǐ
已
luò
落
qiān
千
xún
尋
hǎi
海
,
shuāng
霜
bìn
鬢
nán
難
liú
留
yī
一
fà
發
chūn
春
。
mén
門
wài
外
dào
道
tú
途
xīn
新
jiù
舊
yǎn
眼
,
bīng
兵
qián
前
péng
朋
you
友
sǐ
死
shēng
生
shēn
身
。
rú
如
jīn
今
jù
聚
shǒu
首
xiū
休
qīng
輕
bié
別
,
tā
他
rì
日
huáng
黃
jīn
金
wǎng
枉
zhù
鑄
rén
人
。