蝶戀花二首 其一
月也無聲山也靜,不似人間,恰是人間景。小杪寒烏棲不穩,一天露葬雛螢影。
是處人家秋浸浸,笑起頻簫,永夜消蘭燼。我亦人間長住定,敲門去問青春信。
yuè
月
yě
也
wú
無
shēng
聲
shān
山
yě
也
jìng
靜
,
bù
不
shì
似
rén
人
jiān
間
,
qià
恰
shì
是
rén
人
jiān
間
jǐng
景
。
。
xiǎo
小
miǎo
杪
hán
寒
wū
烏
qī
棲
bù
不
wěn
穩
,
yì
一
tiān
天
lù
露
zàng
葬
chú
雛
yíng
螢
yǐng
影
。
。
shì
是
chǔ
處
rén
人
jiā
家
qiū
秋
jìn
浸
jìn
浸
,
xiào
笑
qǐ
起
pín
頻
xiāo
簫
,
yǒng
永
yè
夜
xiāo
消
lán
蘭
jìn
燼
。
。
wǒ
我
yì
亦
rén
人
jiān
間
zhǎng
長
zhù
住
dìng
定
,
qiāo
敲
mén
門
qù
去
wèn
問
qīng
青
chūn
春
xìn
信
。
。