蝶戀花

宋代 趙令
援可逾。既望之夕,張因梯樹而逾焉。達於西廂則戶半開矣。無幾紅娘復來,連曰:至矣,至矣。張生且喜且駭,謂必獲濟。及女至,則端服儼容,大數張曰:兄之恩,活我家厚矣,由是慈母以弱子幼女見依。奈何因不令之婢,致淫氵失之詞。始以護人之亂為義,而終掠亂而求之。是以亂易亂,其去幾何。誠欲寢其詞,則保人之奸不義;明之母,則背人之惠不祥;將寄於婢妾,又恐不得發其真誠。是用托於短章,願自陳啟。猶懼兄之見難,是用鄙靡之詞以求必至。非禮之動,能不愧心。特願以禮自持,毋及於亂。言畢,翻然而逝。張自失者久之,復逾而出,由是絕望矣。奉勞歌伴,再和前聲。商調十二首之五 屈指幽期惟恐誤。恰到春宵,明月當三五。紅影壓牆花密處。花陰便是桃源路。 不謂蘭誠金石固。斂袂怡聲,恣把多才數。惆悵空回誰共語。只應化作朝雲去。
yuán wàng zhī   zhāng yīn shù ér yān 西 xiāng bàn kāi hóng niáng lái   lián yuē   zhì   zhì zhāng shēng qiě qiě hài   wèi huò zhì   duān yǎn róng   shù zhāng yuē   xiōng zhī ēn   huó jiā hòu   yóu shì ruò yòu jiàn nài yīn lìng zhī   zhì yín shui shī zhī shǐ rén zhī luàn wèi   ér zhōng lüè luàn ér qiú zhī shì luàn luàn   chéng qǐn   bǎo rén zhī jiān   míng zhī   bèi rén zhī huì xiáng   jiāng qiè   yòu kǒng zhēn chéng shì yòng tuō duǎn zhāng   yuàn chén yóu xiōng zhī jiàn nán   shì yòng zhī qiú zhì fēi zhī dòng   néng kuì xīn yuàn chí   luàn yán   fān rán ér shì zhāng shī zhě jiǔ zhī   ér chū   yóu shì jué wàng fèng láo bàn   zài qián shēng shāng diào 調 shí èr shǒu zhī
zhǐ yōu wéi kǒng qià dào chūn xiāo   míng yuè dāng sān hóng yǐng qiáng huā chǔ huā yīn biàn 便 shì táo yuán
wèi lán chéng jīn shí liǎn mèi shēng   duō cái shù chóu chàng kōng huí shuí gòng zhǐ yìng huà zuò zhāo yún