吊鄭賓客

唐代 李洞
朝行喪名節,岳色慘天風。待漏秋吟斷,焚香夜直空。 骨寒依壟草,家盡逐邊鴻。一吊知音後,歸來碎嶧桐。
cháo xíng sàng míng jié   yuè cǎn tiān fēng dài lòu qiū yín duàn   fén xiāng zhí kōng
hán lǒng cǎo   jiā jǐn zhú biān hóng diào zhī yīn hòu   guī lái suì tóng