調雲岑

宋代 鄭清之
戲將鶡弁博緇衣,般若叢中剩作痴。 鵝頸肯為羅隱笑,雞林能辨樂天詩。 好從休處求安逸,莫向閒中覓住持。 覺際湖山最佳趣,藕花洲渚菊東籬。
jiāng biàn   cóng zhōng shèng zuò chī  
é jǐng kěn wèi luó yǐn xiào   lín néng biàn tiān shī  
hǎo cóng xiū chù qiú ān   xiàng xián zhōng zhù chí  
jué shān zuì jiā   ǒu huā zhōu zhǔ dōng