吊堯章

宋代 周文璞
相逢蕭寺已累然,自詠離騷講太玄。 極目舊遊猶白石,傷心孤塚只蒼煙。 兒從外舍收殘稿,客向空山泣斷弦。 帝所修文與張樂,魂兮應是到鈞天。
xiāng féng xiāo lèi rán   yǒng sāo jiǎng tài xuán  
jiù yóu yóu bái shí   shāng xīn zhǒng zhǐ cāng yān  
ér cóng wài shè shōu cán gǎo 稿   xiàng kōng shān duàn xián  
suǒ xiū wén zhāng   hún yìng shì dào jūn tiān