釣台

宋代 鄭江
高台俯映暮江清,葉葉風帆盡日行。碧水幾時停過客,青山終古屬先生。 可知遁世原持世,始信逃名是愛名。慚愧萍逢無定跡,滄洲暫借濯塵纓。
gāo tái yìng jiāng qīng   fēng fān jìn xíng shuǐ shí tíng guò   qīng shān zhōng shǔ xiān sheng
zhī dùn shì yuán chí shì   shǐ xìn táo míng shì ài míng cán kuì píng féng dìng   cāng zhōu zàn jiè zhuó chén yīng