釣鰲行

宋代 華岳
北風浩蕩滄溟闊,千萬軍聲夜潮聒。 翻空濁浪鼓雷霆,舟子停蘭面如血。 龍門有客何猙獰,弩目張膽殊不驚。 桅檣破浪裂洋島,直欲下舉空蛟鯨。 我之釣兮非世比,新月為鉤索霞綺。 先拗虹昭然為釣竿,卻把鵾鵬作香餌。 欲垂未垂號鬼神,星斗無興天地昏。 海靈活乞命免生死,一鉤連六酬銜恩。 我公萬里風煙伯,度量汪汪寰海窄。 蟠胸高聳蓬萊山,壯氣直吞雲夢澤。 恩波萬壑奔洪流,風帆浪楫交觥籌。 金鱗照日巨如斗,四海觸物無虛舟。 我生本是釣鰲客,幾歲灘頭望風色。 忽聞霹靂破崑崙,便整絲綸駕航舶。 我今十轄迎公開,會須舉手生風雷。 不然長嘯謝水府,明月滿船歸去來。
běi fēng hào dàng cāng míng kuò   qiān wàn jūn shēng cháo guā  
fān kōng zhuó làng léi tíng   zhōu tíng lán miàn xuè  
lóng mén yǒu zhēng níng   zhāng dǎn shū jīng  
wéi qiáng làng liè yáng dǎo   zhí xià kōng jiāo jīng  
zhī diào fēi shì   xīn yuè wèi gōu suǒ xiá  
xiān ǎo hóng zhāo rán wèi diào gān 竿   què kūn péng zuò xiāng ěr  
chuí wèi chuí hào guǐ shén   xīng dǒu xīng tiān hūn  
hǎi líng huó mìng miǎn shēng   gōu lián liù chóu xián ēn  
gōng wàn fēng yān   liàng wāng wāng huán hǎi zhǎi  
pán xiōng gāo sǒng péng lái shān   zhuàng zhí tūn yún mèng  
ēn wàn bēn hóng liú   fēng fān làng jiāo gōng chóu  
jīn lín zhào dòu   hǎi chù zhōu  
shēng běn shì diào áo   suì tān tóu wàng fēng  
wén kūn lún   biàn 便 zhěng lún jià háng  
jīn shí xiá yíng gōng kāi   huì shǒu shēng fēng léi  
rán cháng xiào xiè shuǐ   míng yuè mǎn 滿 chuán guī lái