點絳唇·蹴[1]罷鞦韆

宋代 李清照
蹴罷鞦韆,起來慵整纖縴手。 露濃花瘦,薄汗輕衣透。 見客入來,襪剗金釵溜。和羞走, 倚門回首,卻把青梅嗅。 
qiū qiān   lai yōng zhěng xiān qiàn shǒu
nóng huā shòu   báo hàn qīng tòu
jiàn lái   chǎn jīn chāi liū xiū zǒu  
mén huí shǒu   què qīng méi xiù   &   #   1   3   ;