得小兒壽俊家書

宋代 楊萬里
父子初別雙淚垂,別我既久忘卻思。 忽得一書喜且悲,恰似向來初別時。 汝翁在官緣索米,吾兒在家勉經史。 舉頭二千四百里,亘山啼鳥偏入耳。 詩成自哦只自知,便風不敢寄吾兒。 汝望白雲穿卻眼,若得此詩恐腸斷。 徑須父子早歸田,粗茶淡飯終殘年。
chū bié shuāng lèi chuí   bié jiǔ wàng què  
shū qiě bēi   qià xiàng lái chū bié shí  
wēng zài guān yuán suǒ   ér zài jiā miǎn jīng shǐ  
tóu èr qiān bǎi   gèn shān niǎo piān ěr  
shī chéng ó zhī zhī   biàn 便 fēng gǎn ér  
wàng bái yún chuān 穿 què yǎn   ruò shī kǒng cháng duàn  
jìng zǎo guī tián   chá dàn fàn zhōng cán nián