鄧忠臣母周氏輓詞

宋代 蘇軾
微生真草木,無處謝天力。 慈顏如春風,不見桃李實。 古今抱此恨,有志俯仰失。 公子豈先知,戰戰常惜日。 吾君日月照,委曲到肝膈。 哀哉人子心,吾何愛一邑。 家庭拜前後,粲然發笑色。 豈比黃壤下,焚瘞千金璧。 若人道德人,視此亦戲劇。 聊償曾閔意,遽與仙佛寂。 孤累臥江渚,永望墳墓隔。 作詩相楚挽,感慟淚再滴。
wēi shēng zhēn cǎo   chǔ xiè tiān  
yán chūn fēng   jiàn táo shí  
jīn bào hèn   yǒu zhì yǎng shī  
gōng xiān zhī   zhàn zhàn cháng  
jūn yuè zhào   wěi dào gān  
āi zāi rén xīn   ài  
jiā tíng bài qián hòu   càn rán xiào  
huáng rǎng xià   fén qiān jīn  
ruò rén dào rén   shì  
liáo cháng zēng mǐn   xiān  
lèi jiāng zhǔ   yǒng wàng fén  
zuò shī xiāng chǔ wǎn   gǎn tòng lèi zài