登鎮海樓聞角聲賦

宋代 梁棟
聽徹哀吟獨倚樓,碧天無際思悠悠。 誰知儘是中原恨,吹到東南第一州。
tīng chè āi yín lóu   tiān yōu yōu  
shéi zhī jìn shì zhōng yuán hèn   chuī dào dōng nán zhōu