登召伯斗野亭用孫莘老韻寄秀老參寥

南北朝 鄒浩
廣陵最佳處,堂與南山平。慨然寄遠矚,溷濁為冰清。 冷官從無徒,猶阻窺朱甍。矧茲斗野構,名實久已傾。 距我逾一舍,何由偕友生。王事有邂逅,川途假新城。 登亭若為慰,饑渴甘大烹。蓮花襲襟裾,雙鶴唳且行。 一笑發深省,坐見星斗明。回首莫逆交,物外正采榮。
guǎng líng zuì jiā chǔ   táng nán shān píng kǎi rán yuǎn zhǔ   hùn zhuó wèi bīng qīng
lěng guān cóng   yóu kuī zhū méng shěn dòu gòu   míng shí jiǔ qīng
shè   yóu xié yǒu shēng wáng shì yǒu xiè hòu   chuān jiǎ xīn chéng
dēng tíng ruò wéi wèi   gān pēng lián huā jīn   shuāng qiě xíng
xiào shēn xǐng   zuò jiàn xīng dǒu míng huí shǒu jiāo   wài zhèng cǎi róng