登雲梯

唐代 殷琮
碧落遠澄澄,青山路可升。身輕疑易蹋,步獨覺難憑。 邐迤排將近,迴翔勢漸登。上寧愁屈曲,高更喜超騰。 江樹遙分藹,山嵐宛若凝。赤城容許到,敢憚百千層。
luò yuǎn chéng chéng   qīng shān shēng shēn qīng   jué nán píng
pái jiāng jìn   huí xiáng shì jiàn dēng shàng níng chóu   gāo gèng chāo téng
jiāng shù yáo fēn ǎi   shān lán wǎn ruò níng chì chéng róng dào   gǎn dàn bǎi qiān céng