登玉京洞遇雨

宋代 韓元吉
俗物只散意,市朝那復清。 未能蓬島去,且上玉京行。 古洞深無底,幽泉細有聲。 山靈知我意,賸乞片時晴。
zhǐ sàn   shì cháo qīng  
wèi néng péng dǎo   qiě shàng jīng xíng  
dòng shēn   yōu quán yǒu shēng  
shān líng zhī   shèng piàn shí qíng