登岳陽樓望君山
洞庭無煙晚風定,春水平鋪如練淨。
君山一點望中青,湘女梳頭對明鏡。
鏡里芙蓉夜不收,水光山色兩悠悠。
直教流下春江去,消得巴陵萬古愁。
dòng
洞
tíng
庭
wú
無
yān
煙
wǎn
晚
fēng
風
dìng
定
,
chūn
春
shuǐ
水
píng
平
pù
鋪
rú
如
liàn
練
jìng
淨
。
。
jūn
君
shān
山
yì
一
diǎn
點
wàng
望
zhōng
中
qīng
青
,
xiāng
湘
nǚ
女
shū
梳
tóu
頭
duì
對
míng
明
jìng
鏡
。
。
jìng
鏡
lǐ
里
fú
芙
róng
蓉
yè
夜
bù
不
shōu
收
,
shuǐ
水
guāng
光
shān
山
sè
色
liǎng
兩
yōu
悠
yōu
悠
。
。
zhí
直
jiào
教
liú
流
xià
下
chūn
春
jiāng
江
qù
去
,
xiāo
消
de
得
bā
巴
líng
陵
wàn
萬
gǔ
古
chóu
愁
。
。