登應天寺塔

宋代 潘閬
閒上應天寺里塔,九層突兀入幽雲。下窺已覺紅塵別,低語猶疑碧落聞。 秦望山高如髻簇,照湖水闊若甌分。野人不管興亡事,空憑危欄到日曛。
xián shàng yìng tiān   jiǔ céng yōu yún xià kuī jué hóng chén bié   yóu luò wén    
qín wàng shān gāo   zhào shuǐ kuò ruò ōu fēn rén guǎn xīng wáng shì kōng   píng wēi lán dào xūn