燈夜和殷長史詩
冬盡彩葉暮。
金石亦懷傷。
冰鱗不能起。
水鳥望川梁。
客子仿永夜。
寂寞幽意長。
臥歇丹丘采。
坐失曾泉光。
結眉慘成慮。
銷憂非羽觴。
此心冀可緩。
清芷在沅湘。
dōng
冬
jǐn
盡
cǎi
彩
yè
葉
mù
暮
。
jīn
金
shí
石
yì
亦
huái
懷
shāng
傷
。
bīng
冰
lín
鱗
bù
不
néng
能
qǐ
起
。
shuǐ
水
niǎo
鳥
wàng
望
chuān
川
liáng
梁
。
kè
客
zǐ
子
fǎng
仿
yǒng
永
yè
夜
。
jì
寂
mò
寞
yōu
幽
yì
意
zhǎng
長
。
wò
臥
xiē
歇
dān
丹
qiū
丘
cǎi
采
。
zuò
坐
shī
失
zēng
曾
quán
泉
guāng
光
。
jié
結
méi
眉
cǎn
慘
chéng
成
lǜ
慮
。
xiāo
銷
yōu
憂
fēi
非
yǔ
羽
shāng
觴
。
cǐ
此
xīn
心
jì
冀
kě
可
huǎn
緩
。
qīng
清
zhǐ
芷
zài
在
yuán
沅
xiāng
湘
。