燈下讀魏彥成諸公詩因次其韻呈曾子修諸君

宋代 王之道
距春尚旬月,春信已回柳。 時來芝與菌,往往出糞朽。 流俗不自重,困窮變操守。 貴賤等人耳,未易遽薄厚。 桃李何敢輕,所報必瑤玖。 一笑置勿論,旨有君子酒。
chūn shàng xún yuè   chūn xìn huí liǔ
shí lái zhī jūn   wǎng wǎng chū fèn xiǔ
liú zhòng   kùn qióng biàn cāo shǒu
guì jiàn děng rén ěr   wèi hòu
táo gǎn qīng   suǒ bào yáo jiǔ
xiào zhì lùn   zhǐ yǒu jūn zi jiǔ