登吳山留題承天觀

元代 吳訥
滿目盡樓台,路從山頂來。潮生沙岸沒,雲破海門開。 官舍籠鵝去,道人騎鶴回。題詩向何處,石壁掃蒼苔。
mǎn 滿 jǐn lóu tái   cóng shān dǐng lái cháo shēng shā àn méi yún   hǎi mén kāi    
guān shè lóng é   dào rén huí shī xiàng chǔ shí   sǎo cāng tái