登五蓮山望海峰

清代 竇光鼐
諸峰皆嶄絕,東峰獨可上。朝來緣翠微,振衣披榛莽。 到頂得石棚,小住騁遐賞。東南指滄澥,一氣接沆漭。 初暉散餘霞,雲外浮晃朗。想見至人心,天淵與浩廣。 世路隘蝸角,蠻觸各爭長。而我於其間,委懷任俯仰。 每慮尤悔集,有如鳥避網。適來豁達眸,胸塵一滌盪。 即此得玄珠,無勞問象罔。
zhū fēng jiē zhǎn jué   dōng fēng shàng zhāo lái yuán cuì wēi   zhèn zhēn mǎng
dào dǐng shí péng   xiǎo zhù chěng xiá shǎng dōng nán zhǐ cāng xiè   jiē hàng mǎng
chū huī sàn xiá   yún wài huàng lǎng xiǎng jiàn zhì rén xīn   tiān yuān hào guǎng
shì ài jiǎo   mán chù zhēng zhǎng ér jiān   wěi huái rèn yǎng
měi yóu huǐ   yǒu niǎo wǎng shì lái huò móu   xiōng chén dàng
xuán zhū   láo wèn xiàng wǎng