登吳古城歌

唐代 劉長卿
登古城兮思古人,感賢達兮同埃塵。望平原兮寄遠目,嘆姑蘇兮聚麋鹿。 黃池高會事未終,滄海橫流人盪覆。伍員殺身誰不冤,竟看墓樹如所言。 越王嘗膽安可敵,遠取石田何所益。一朝空謝會稽人,萬古猶傷甬東客。 黍離離兮城坡坨,牛羊踐兮牧豎歌。野無人兮秋草綠,園為墟兮古木多。 白楊蕭蕭悲故柯,黃雀啾啾爭晚禾。荒阡斷兮誰重過,孤舟逝兮愁若何。 天寒日暮江楓落,葉去辭風水自波。
dēng chéng rén   gǎn xián tóng āi chén wàng píng yuán yuǎn tàn     鹿  
huáng chí gāo huì shì wèi zhōng   cāng hǎi héng liú rén dàng yuán shā shēn shuí yuān jìng   kàn shù suǒ yán    
yuè wáng cháng dǎn ān   yuǎn shí tián suǒ zhāo kōng xiè kuài rén wàn   yóu shāng yǒng dōng    
shǔ chéng tuó   niú yáng jiàn shù rén qiū cǎo yuán   wèi duō    
bái yáng xiāo xiāo bēi   huáng què jiū jiū zhēng wǎn huāng qiān duàn shuí zhòng guò   zhōu shì chóu ruò    
tiān hán jiāng fēng luò   fēng shuǐ