登偉觀因誦老杜道林嶽麓詩用其韻

宋代 許及之
立秋三日天氣殊,涼風渺渺舒鬱紆。少日第拄西山笏,暇時惟汎會昌湖。 投老身登華蓋頂,度堂面直蓮峰爐。長江回抱若裹玉,明月蕩漾如懷珠。 楠溪大源小源出,樟浦早潮晚潮俱。凌空筆架呈掛綵,出海金輪看浴烏。 中川蚌胎非嫵媚,港口螺浮疑虛無。何以得此江山偉,若有相者神明扶。 了知無一可雲補,其敢有二當何誅。故人相逢笑顛錯,生涯不解先膏腴。 且同野叟共爾汝,免以前銜相喚呼。看山未覺迷老眼,報國終愧全微軀。 斫竹特為三益徑,把釣倦作扁舟圖。乃知絕境真妙絕,強名孤嶼何嘗孤。 憑欄聊欲須款款,飛帆正爾來於於。明朝此興定不淺,但恐勞苦肩輿夫。
qiū sān tiān shū   liáng fēng miǎo miǎo shū shǎo zhǔ shān 西 xiá   shí wéi fàn huì chāng    
tóu lǎo shēn dēng huá gài dǐng   táng miàn zhí lián fēng cháng jiāng huí bào ruò guǒ míng   yuè dàng yàng huái zhū    
nán yuán xiǎo yuán chū   zhāng zǎo cháo wǎn cháo líng kōng jià chéng guà cǎi chū   hǎi jīn lún kàn    
zhōng chuān bàng tāi fēi mèi   gǎng kǒu luó jiāng shān wěi ruò   yǒu xiāng zhě shén míng    
le zhī yún   gǎn yǒu èr dāng zhū rén xiàng féng xiào diān cuò shēng   jiě xiān gāo    
qiě tóng sǒu gòng ěr   miǎn qián xián xiāng huàn kàn shān wèi jué lǎo yǎn bào   guó zhōng kuì quán wēi    
zhuó zhú wèi sān jìng   diào juàn zuò piān zhōu nǎi zhī jué jìng zhēn miào jué qiáng   míng cháng    
píng lán liáo kuǎn kuǎn   fēi fān zhèng ěr lái míng cháo xīng dìng qiǎn dàn   kǒng láo jiān 輿