登談道亭

宋代 孔平仲
為厭紅塵觸目生,與君攜手上幽亭。波光碎碧琉璃地,竹影疏青翡翠屏。 雲惹閒心歸遠岫,風吹詩思入滄溟。名機利械都忘去,才得人間醉一醒。
wèi yàn hóng chén chù shēng   jūn xié shǒu shàng yōu tíng guāng suì liú li zhú   yǐng shū qīng fěi cuì píng    
yún xián xīn guī yuǎn xiù   fēng chuī shī cāng míng míng xiè dōu wàng cái   rén jiān zuì xǐng